Bài trong thẻ »dễ thương«

Anh yêu em – công chúa của anh!

Anh đến từ thế giới cổ tích. Anh đến với em vì “Anh yêu em!” “Có những khi em tự hỏi, anh đến từ đâu, tại sao lại đến bên một người bình thường như em mà không phải bao cô gái xuất sắc hơn em đến hàng nghìn lần… Giờ em hiểu rồi. Đơn giản chỉ một điều thôi phải không anh?” Một chàng trai cao ráo, mặc chiếc áo phông trắng và chiếc quần bò xanh giản dị với khuôn mặt điển trai, đeo một chiếc kính [ ... ]

Bình minh của những yêu thương

Vì cuộc sống là chuỗi dài của những cơ hội chờ được nắm bắt, những bí ẩn chờ được khám phá và những bất ngờ chờ được đặt tên, nên sẽ có một phần thưởng xứng đáng dành cho những ai đủ can đảm để đánh cược với số phận. Thương tặng Bé Trúc Chi, mong cuộc sống luôn mang đến cho em thật nhiều nụ cười. Váy trắng, tóc xoăn, son môi hồng. Hải Âu nhìn lại mình lần cuối cùng trong gương, mỉm cười hài lòng. Vậy [ ... ]

Ly kem dâu ngọt ngào

Nó chợt nhận ra một điều: “Ly kem dâu PynZjn sẽ mãi ngọt ngào, như tình cảm Pyn dành cho nó vậy, Pyn sẽ không bao giờ bỏ rơi nó”… Đến tận bây giờ, nhiều khi nó vẫn tự hỏi tạo sao Khoa lại xuất hiện trong cuộc đời của nó… Có lẽ đó là vị ngọt của đủ loại hương vị trong ly kem trái cây. Hay đúng hơn, đó là vị ngọt của dâu… Mỗi ngày đối với nó là một niềm vui. Từ sáng sớm, nó [ ... ]

Người yêu bầu trời

Thư chạm khẽ vào bông hoa trứng cá trong tầm với, những cánh hoa bung rơi. Duy ngồi cạnh, không nói gì, chỉ nhìn Thư rồi mỉm cười. Một cái gì đó cần tồn tại bao lâu để được gọi là quen thuộc? Một tuần, một tháng, một năm, năm năm hay mười năm. Thôi kệ không biết chính xác thì cứ coi gần hai năm là quen thuộc vậy. Chỗ ngồi gần cửa sổ là cái quen thuộc ấy. Đây là vị trí mà Thư chọn một [ ... ]

Cảm phục câu chuyện cứu bạn của hai em nhỏ

Hành động của 2 bé trai, 1 chưa đầy 6 tuổi và 1 chưa đầy 4 tuổi, cứu bạn thoát khỏi tử thần ở khối 7, thị trấn Đô Lương – Nghệ An khiến nhiều người cảm phục. Khi chúng tôi có mặt tại nhà bà Nguyễn Thị Lục ở khối 7, thị trấn Đô Lương – bà nội của cháu Nguyễn Thị Lê Na, người được cứu sau khi rơi xuống giếng nhà hàng xóm, cũng là lúc bà con lối xóm đã tới khá đông. Phần [ ... ]

Hãy nắm lấy tay anh em nhé!

Trái tim Gia Hân tự dưng thấy ấm áp lên hẳn khi nhìn thấy anh, ánh mắt cô nhìn anh cũng có phần hơi khác, chẳng biết anh có đủ nhạy cảm để nhận ra không. Anh từng nói với một người về cô: “Ánh sáng của cô bé nhẹ dịu như một ngôi sao, không phải ngôi sao không đủ sáng, chỉ vì ngôi sao ấy đã bị ánh mặt trời che lấp đi thôi, đến khi màn đêm buông xuống ngôi sao ấy sẽ thắp sáng [ ... ]

Thư gửi thiên thần bé bỏng!

Thiên Phúc yêu! Lời đầu, chúc con một buổi sáng bình yên! Gia đình A2 muốn kể cho con nghe một câu chuyện. Con nghe nhé! “Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các phẩm chất sống lơ lửng xung quanh nhau nhưng chẳng ai gắn khít với nhau cho đến khi Thượng đế tổ chức một cuộc thi đầy cam go thử thách để xem ai có thể vượt qua được và giành chiến thắng. Rất nhiều phẩm chất đã đến tham dự cuộc thi [ ... ]

Có gì đó, như là tình yêu…

“Anh yêu biển không? – Yêu chứ… – Nhiều không? – Rất.”

Hãy cho em gọi anh là Gió…

Tôi ngẩng đầu lên và bất ngờ khi trước mặt tôi là anh Thắng… vẫn gương mặt đó, vẫn vóc dáng đó, bộ quần áo thể thao đỏ viền trắng và cả… chiếc dây đeo tay màu đỏ… Tôi muốn gọi anh là Gió, chẳng phải vì anh tên Phong mà đơn giản bởi vì nếu không có chiều Gió ấy thì có lẽ rằng tôi cũng không yêu anh. Tôi gặp anh trên một con đường mà tôi cũng muốn gọi tên là con đường gió vì [ ... ]

Hạnh phúc luôn bên bạn…

Chỉ cần bạn dang tay đón nó mà thôi… Nếu một ngày… Trước cuộc đời bạn thấy mình nhỏ bé… Hãy dừng chân để xem bầu trời rộng đến nhường nào, đôi chân bạn có thể bước đến những đâu và bạn nên dừng chân ở đâu trên chặng đường dài gian khổ để tìm chút bình yên cho riêng mình.