Có gì đó, như là tình yêu…

“Anh yêu biển không? – Yêu chứ… – Nhiều không? – Rất.”

Đã là ngày thứ bảy Duy đến đây. Bãi biển này cứ biêng biếc và rì rào níu chân anh mãi. Một ngày, không sáng thì chiều, Duy nhất định phải một lần thả bộ dọc bờ biển dài tít tắp, khua chân vào những con sóng liếm vào bờ, hít thở thứ không khí trong khiết, thoảng mùi hương muối mằn mặn của quê nhà. Bao lâu rồi anh mới được trở về…

Thời gian du học năm năm có thể làm cho người ta thay đổi, không ít thì nhiều. Quả vậy, Duy, từ cậu bé mười lăm tuổi nhút nhát chưa một lần nắm tay cô gái mình thích, lột xác thành chàng công tử đào hoa nơi xứ người. Duy ở Mỹ khác với Duy ở Việt Nam. Ở nơi xa hoa và xô bồ hơn gấp nhiều lần quê nhà, anh phải tự học cách thích nghi để sống. Loay hoay trong suốt hơn năm trời, Duy bắt đầu thực sự lột xác. Mái tóc đen ngô ngố ngày nào đã được cắt tỉa lại và nhuộm sang nâu hạt dẻ sành điệu. Cách ăn mặc cũng không còn cảm giác “quê quê” và nhà lành như trước nữa. Cộng với chiếc mũi thanh gọn trên khuôn mặt điển trai sáng sủa, chàng trai châu Á dáng người dong dỏng cao với vẻ đẹp thuần Á Đông bỗng trở thành tâm điểm của các cô nàng học sinh đáo để. Một vài bức thư làm quen, tỏ tình, hay những lần “tình cờ” chạm mặt đã được các nàng áp dụng để chinh phục trái tim Duy. Và cũng nhiều lần, Duy đồng ý về mối quan hệ được gọi là cặp kè. Nhưng chẳng khi nào bền. Khi người ta có được điều gì quá nhiều, người ta không có thói quen trân trọng nó nữa. Mấy ngày trước Duy cặp với cô gái tóc đỏ xinh đẹp này, vài hôm sau lại thấy anh ôm eo cô gái mắt xanh dễ thương khác. Ngoài việc học tập nghiêm túc, chuyện tình cảm với Duy giống như kiểu giải trí thông thường. Và anh cũng quen rồi. Thế rồi bỗng dưng Duy chán. Những kiểu tình cảm yêu đương chóng vánh không làm Duy vui nhiều như trước. Anh bắt đầu mỏi mệt với guồng quay điên đảo của cuộc sống nơi xứ người. Rất nhiều lần, Duy thèm bắt gặp chút Việt Nam ở nước Mỹ. Duy thèm được nói tiếng mẹ đẻ giữa nơi người ta cứ liên tục “thank you”, “sorry”, “whatever”… Duy nghe lòng mình nhớ nhung quê nhà. Và Duy về. Bất ngờ và nhanh lẹ. Duy chấm dứt hẳn những mối tình vắt vai lỏng lẻo, thu xếp hết việc học, xách vali về nước, chẳng ngoái đầu nhìn lại một lần.

Duy về vào giữa mùa thu. Anh đã đi hết nửa mùa thu trước nơi xa xứ, giờ về đây, đi nốt nửa mùa thu còn lại dọc bãi biển hoang hoải dài này. Năm năm ở Mỹ, Duy không nhiều lần ra biển, thường chỉ ghé thăm biển vào những buổi picnic ầm ĩ như một cuộc hẹn hò tập thể, mỗi lần Duy cặp với một cô khác nhau. Không đọng lại bao nhiêu trong ký ức vội vã của anh. Biển xứ người vĩnh viễn không cho Duy cảm giác thân quen. Về đây, biển hiền hòa, xanh biếc, nồng mặn mùi thân thương như nhớ nhung Duy từ kiếp nào, ôm trọn anh vào lòng rộng lớn. Duy bắt gặp mình bình yên.

Và biển cho Duy bắt gặp nhiều hơn một sự bình yên.

Có gì đó, như là tình yêu…

***

Trong vài lần dạo biển, Duy hay gặp một cô bé, trông có vẻ ít tuổi hơn anh, ngồi một mình nghịch cát trên bờ. Thỉnh thoảng cô bé cũng đi bộ vài dạo trên mép nước, khuôn mặt điềm nhiên và thong thả như chẳng vướng bận điều gì. Ban đầu, Duy thấy cô bé hay hay, về sau nhìn kĩ hơn, anh thấy cô rõ ràng rất xinh. Có gì đó cuốn hút trong nét mặt bình thản dễ thương ấy. Sau nhiều lần quan sát và thích thú, Duy quyết định làm quen. Về cơ bản là Duy chỉ làm quen vì thích chứ không phải vì bản tính đào hoa. Chiều hôm ấy nắng hiền, gần cuối thu trời bàng bạc một tẹo nhưng vẫn trong sáng, có lẽ thích hợp cho một khởi đầu thú vị. Duy chậm rãi tiến đến gần cô bé – đang ngồi khua chân vào nước và nghịch mấy vỏ ốc. Thấy cô bé xoay xoay mãi một vỏ ốc xinh đẹp trên tay, Duy nghĩ ra cách làm quen bằng việc cúi người xuống, nhìn chăm chăm vào chiếc vỏ ốc và nghiêng đầu hỏi:

– Tên gì ấy nhỉ? Đẹp thật!

Cô gái giật mình nhận ra có người hỏi mình, ngước nhìn lên, và nhoẻn miệng cười thật tươi, như đã quen Duy từ lâu lắm rồi. Cô nâng chiếc vỏ màu tím lên gần Duy và nói:

– Tiểu Tiểu.

Rồi cô cười một cái thật đáo để. Duy hơi bất ngờ. Anh khẽ ngồi xuống cạnh cô gái, cầm chiếc vỏ ốc trên tay, nói như cười:

– Em đặt tên cho cả mấy vỏ ốc này á?

– Những thứ mình thích, nhất định phải có tên để mà gọi. – Cô bé quay sang Duy đang nghịch chiếc vỏ ốc tím của mình, chìa bàn tay phải ra. – Chào anh, em là biển.

– Gì cơ? – Duy nhíu mày hỏi lại. – Em tên gì cơ?

– À… Em tên Hải. Hì.

Duy ậm ừ gật đầu rồi đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ xíu trắng ngần kia:

– Anh là Duy.

– Anh Duy mới đi du học về hả?

– Sao em biết? – Duy ngạc nhiên hết sức.

– Đoán. Anh không nghe thấy giọng mình nói tiếng Việt ngọng nghịu thế nào à? Hi hi.

– À. – Duy gật gù. – Phải rồi nhỉ. Anh quên mất. Em đáo để đấy.

Rồi cả hai cùng cười. Sắp sửa hoàng hôn. Duy và Hải cùng ngồi đung đưa chân vào những cơn sóng dài, lặng yên nghịch những vỏ ốc kiếm được, loay hoay trong những suy nghĩ riêng, thi thoảng lại đùa nhau một vài câu tếu táo để cười phá lên. Hình như cả hai đang chờ một điều gì đó. Duy vươn vai cho thoải mái, nói như trông đợi:

– Hoàng hôn trên biển chắc đẹp lắm nhỉ!

– Ha ha. – Hải chợt phá lên cười. – Anh ngốc à? Biển Đông làm sao thấy hoàng hôn!

Bất chợt Duy thấy tẽn tò kinh khủng. Những lần trước ra đây anh đều về trước khi mặt trời lặn. Cộng với những năm tháng dài xa biển làm anh thật sự quên mất đây là biển Đông, không thể ngắm cảnh hoàng hôn cực lãng mạn trên biển được. Thật buồn cười khi nãy giờ mình ngồi chờ – Duy nghĩ, và tự trách mình ngốc mãi. Anh lấy tay vò vò mớ tóc nâu trên đầu mình để che đi vẻ bối rối và cười toe khi bắt gặp ánh mắt của Hải:

– Lâu rồi nên anh quên.

– Bao nhiêu năm rồi?

– Chắc là năm.

– Thảo nào. – Hải vẫn xoay xoay chiếc vỏ ốc mang tên “Tiểu Tiểu” trên tay. – Lúc ấy em mới học lớp sáu.

– Vậy giờ em mới học lớp mười một thôi á? – Duy tròn mắt.

– Vâng. Nhìn em… già lắm à? – Hải lườm mắt tinh nghịch.

– Không. Nhưng cách nói chuyện… không giống lắm.

Hải cười toe:

– Cứ cho là em lanh lợi đi. Ha ha.

Cuộc làm quen đã diễn ra như thế. Theo một cách Duy hoàn toàn không hề nghĩ tới. Duy đã hình dung cô bé xinh xắn này hẳn là vô cùng hiền lành, dịu dàng, sẽ lỏn lẻn cười theo những câu nói đùa của Duy. Anh không bao giờ nghĩ anh lại là người gần như bị động. Cô gái tên Hải bé nhỏ dễ thương này quả thật đáo để và thú vị hơn anh tưởng. Cô gái có đôi mắt nâu trong veo và hay cười, hình như đã bắt hồn anh vào một chiều giữa thu nồng nàn mùi gió biển. Đến lúc chia tay, Hải gọi Duy lại, chìa bàn tay bé nhỏ đặt chiếc vỏ ốc tím thẫm:

– Tặng Tiểu Tiểu cho anh này.

– Thật á? Em thích mà. – Duy cười.

– Thì giữ hộ em vậy.

Duy cầm chắc “Tiểu Tiểu” trong tay, định đi về thì nhớ sực ra và quay lại:

– Ngày nào em cũng ra đây chứ?

– Thường xuyên. Nhưng không có một giờ cố định đâu. Phải có duyên mới gặp đấy.

Hải mỉm cười và quay đi, về hướng ngược lại. Mái tóc dài đen nhánh tung bay theo chiều gió, những lọn tóc rối bời mặc sức đong đưa… Mặt trời đã lặn ở một phương trời khác, nhưng phương trời này vẫn ửng lên vẻ đẹp lạ lùng.

***

Chiều hôm sau, Duy sửa soạn ra biển từ rất sớm. Trước khi đi, anh đã thay đi thay lại hàng chục cái áo thun anh ưng nhất, chỉ để tìm ra bộ dạng sporty nhất có thể. Rồi lại đứng trước gương chỉnh sửa mái tóc nâu vốn đẹp mê hồn ra mấy kiểu nữa và phân vân hoài không biết nên vuốt gọn hay đánh rối cho phong trần. Quả thật, cô gái kia đã bắt gọn hồn Duy rồi. Nhưng chàng trai đa tình ngốc nghếch không biết rằng mình sắp tẽn tò thêm lần nữa. Bởi vì…

Duy loanh quanh trên bãi biển suốt mấy giờ đồng hồ vẫn chẳng thấy bóng dáng xinh xắn ấy đâu. Cứ thấy từ xa có ai ngồi nghịch cát, nhặt vỏ ốc là Duy mừng rỡ chạy đến, nhưng chẳng lần nào là Hải. Hải đang ở đâu thế không biết, Duy tự hỏi và sốt ruột quá chừng. Nhưng bao nhiêu lo lắng và trông đợi của Duy đều chẳng ích gì khi hoàng hôn đã phủ xuống từ đời nào, Hải cũng chẳng hề xuất hiện. Chỉ là những bóng dáng na ná, hay những hành động tương tự làm Duy nhầm lẫn. Duy thấy mình ngốc nghếch và buồn cười quá. Ngày xưa chỉ có những cô gái tìm Duy, và phát cuồng vì Duy. Duy có đời nào mảy may quan tâm đến ai. Thế mà giờ… Duy tự trách mình ngốc rồi buồn bã ra về, không quên ngoái lại lần nữa, vẫn mong chờ một dánh hình quen. Nhưng dường như chỉ tăng thêm phần ngờ nghệch trong anh.

Về nhà, Duy cứ suy nghĩ mãi về cô bé tên Hải ấy. Là cô bé nói dối anh, hay cô đã gặp vấn đề gì không đến được? Hay cô chỉ đùa anh cho vui? Hay là… Bao nhiêu nghi vấn đặt ra làm Duy thiếp đi lúc nào không biết. Trong mơ, anh thấy biển…

Hôm sau, Duy vẫn ra từ khá sớm. Và trước khi đi anh vẫn tăm tia chăm chút cho vẻ ngoài của mình như hôm trước. Chỉ là không sốt sắng bằng. Mái tóc nâu được đánh rối trông lãng tử và đẹp hơn bao giờ hết. Anh thả bộ dọc bờ biển vì chưa thấy Hải đến. Trong lòng lại dậy lên nỗi bâng khuâng. Đến khi anh lang thang được hai vòng thì bất chợt thấy cô gái ấy đang ngồi nghịch cát ở chỗ cũ. Ánh mắt hoàn toàn điềm nhiên như không. Duy ngơ ngác chạy đến, ngồi phịch xuống, nói như trách:

– Hôm qua em không đến đây à?

– Có chứ. – Hải trả lời thản nhiên.

– Nói dối. Anh không thấy.

– Anh đến giờ này à?

– Ừ. Anh luôn ra giờ này mà.

– Hôm qua em đến vào buổi sáng. – Hải cười gọn ơ.

Duy ngẩn ngơ nhìn Hải, rồi lại cười phá lên để giễu mình. Ừ nhỉ, Hải đã nói không đến vào một giờ cố định đâu mà. Tại anh sốt sắng và ngớ ngẩn quá. Anh chẳng nói được lời nào, đang yên lặng để chữa thẹn thì Hải quay sang bắt chuyện trước:

– Không phải là hôm qua anh tìm em đấy chứ?

– Anh đến theo thói quen và không thấy em thôi. – Duy nói dối.

Bất chợt Hải ghé sát mặt vào Duy, nhìn vào mắt anh rồi cười toe toét:

– Đôi mắt đẹp đang phản bội anh kìa. Đồng tử giãn ra to lắm đấy. Hi hi.

Duy bối rối lấy tay dí vào trán Hải đẩy ra. Sao cô gái này phải quá thông minh như vậy để anh luống cuống không phải là mình nữa? Hay… đây mới chính là Duy? Về đây, biển hiền hòa đã tẩy sạch những đào hoa lãng tử khỏi người Duy, trả lại Duy hiền lành ngốc nghếch như ngày của năm năm xa xôi về trước. Về đây, Duy gặp một nụ cười trong khiết anh chưa từng bắt gặp ở đất Mỹ, làm cho tim anh đập nhanh một nhịp.

Duy bỗng chìa tay ra, nói như ra lệnh:

– Điện thoại em đâu?

– Làm gì cơ?

– Lưu số anh để khi nào đến buổi sáng thì báo.

– Làm gì? Không thích đấy! – Hải lắc lắc mái tóc tinh nghịch.

-Thôi được rồi, – Duy lôi điện thoại ra, rà tay lên bàn phím. – đọc số em anh lưu vậy. Vinh dự lắm đấy nhé. Anh chẳng mấy khi lưu số ai đâu.

– Mặc kệ anh chứ. Em không thích. – Hải thè lưỡi trêu Duy rồi đứng bật dậy chạy đi.

Duy phì cười, đứng dậy đuổi theo cô nàng xinh đẹp đáo để. Chạy đuổi đến ướt nhem quần áo, cười rộn tung cả buổi chiều lộng gió biển, cuối cùng Duy đã xin được số điện thoại của Hải. Anh vui đến chết được. Anh sẽ thôi để mình bị động, thôi để Hải mắng là ngốc, và thôi việc tẽn tò như đứa trẻ. Anh thật sự đang cố thiết lập một mối quan hệ nghiêm túc với cô bé cười xinh như nắng này. Không giống với những lần vui chơi thoáng qua trước, Duy bắt gặp lòng mình rung động khi gặp Hải, và nếu cô không nói gì mà chỉ cười thôi anh cũng thấy vui lắm rồi. Chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ có niềm vui giản đơn và hiền lành đến vậy. Chưa bao giờ, khi ở xứ người.

***

Bạn có thể theo dõi phản hồi của bài viết này bằng RSS 2.0 feed. Bạn có thể để lại phản hồi, hoặc để lại trackback từ trang web của bạn.
2 phản hồi
  1. vu nói:

    linh bit yeu gui co khak nha …………..luc nao kung………….dung la su huyen diu of ty………uoc j mjh dc nhu nguoi  doa nhi,,,,,,,nhu linh kung dc

  2. solitary1510 nói:

    mày cứ làm như là nhỏ Linh nó mới biết yêu không bằng =))

Để lại phản hồi