Bài trong »Giải Trí«

Friends – Stephanie

Chuyên mục: Âm Nhạc  Thẻ: , , , ,  1 phản hồi

Người ta lớn để làm gì?

Làm người lớn và đi qua chưa được nửa đời người thôi, sao thấy con người ta có qúa nhiều nỗi buồn mênh mông… Mà người lớn thì không thể dùng nước mắt để xóa đi nỗi buồn như thời trẻ thơ… Nhớ lúc còn bé thích mang giày của mẹ, mong sau mau lớn để có thể làm tất cả những điều mình thích, trong cái suy nghĩ non nớt làm người lớn thật vui vẻ. Những ngày gần tết nôn nao không ngủ khi nghĩ đến [ ... ]

Nụ hôn của gió

Quân thấy nó và Vân đi dạo trong rừng cây sakê y như phim Trái Tim Mùa Thu!!! Ngàn lần không thể tin được, “cô nàng bóng rổ” (Quân đặt nick này cho Vân kể từ lúc con bé chỉ đọc Slamdunk mà ném ba phát trúng rổ cả ba!!!) mặc váy màu hồng, đi giày búp bê – thứ mà Vân vẫn bĩu môi “Sến!” khi Quân khen đẹp. Hay là đang mơ? Tự tát vào mặt mình, nó thấy đau! Nghĩa là thật?… Quân chưa [ ... ]

Hãy “Save” những vết thương vào file “Kỷ niệm”

Bạn hãy hình dung bộ não của chúng ta như ổ cứng của máy vi tính. Khi còn bé, bộ nhớ còn trống rất nhiều, nên cái gì mình cũng nhớ: tốt nhớ, xấu nhớ vẫn không sao. Nhưng rồi khi ta đã lớn, mở rộng thêm bao nhiêu mối quan hệ, công việc, học tập đã chiếm hết bộ nhớ của bạn. Vì vâỵ có lúc mình cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi… Tại sao ta không sắp xếp lại, xóa bớt đi cho bộ nhớ nhẹ [ ... ]

Cái đồng hồ biết nói: Have A Nice Day

– Duy Anh! Lên bảng! – Cuối cùng thì bầu không khí nặng nề nãy giờ đã giãn ra chút đỉnh khi cô GDCD chấm được một cái tên trong sổ điểm. Có vài tiếng thở phào nhẹ nhõm. ……… – Nó nghỉ học hai ngày nay rồi cô ạ! – Phía dưới lớp vang lên tiếng phản ứng tức thì. Mấy đứa vừa trót thở phào, biết thân biết phận, lại gục đầu xuống quyển sách, cố nhét vào đầu được chữ nào hay chữ đấy khi thấy cô [ ... ]